Cách đây tròn 20 năm, vào ngày 21 tháng 11 năm 1997, Chính phủ Hàn Quốc chính thức công bố xin nhận gói cứu trợ của Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF). Lúc đó, tổng nợ quốc gia đã lên tới 120 tỷ USD và dự trữ ngoại tệ chỉ vào khoảng 30 tỷ USD. Vào tháng 12 cùng năm, Hàn Quốc đã ký vào bản “Cứu trợ tài chính" của IMF, trở thành một quốc gia phải nhận gói cứu trợ tài chính của cơ quan tài chính này kèm theo các điều kiện tái cơ cấu kinh tế khắc nghiệt.
Nền kinh tế Hàn Quốc sau đó đã vực dậy nhờ gói cứu trợ của IMF và sự đoàn kết của người dân, điển hình là cuộc vận động quyên góp vàng trong dân chúng. Tuy nhiên, động lực tăng trưởng kinh tế Hàn Quốc đang có dấu hiệu chững lại.
Trong năm nay, kim ngạch xuất khẩu đã vượt ngưỡng 500 tỷ USD trong thời gian ngắn kỷ lục. Không quá lời khi cho rằng chíp bán dẫn đang là đầu tàu kéo xuất khẩu của Hàn Quốc. Cho tới tháng 10 năm nay, mặt hàng chíp bán dẫn chiếm 15,6% tổng kim ngạch xuất khẩu của Hàn Quốc, cao hơn nhiều so với tỷ trọng 11,1% vào năm ngoái. Vấn đề đặt ra là trong cuộc khủng hoảng tiền tệ châu Á cách đây 20 năm trước, chíp bán dẫn cũng là mặt hàng xuất khẩu hàng đầu của xứ kim chi.
Nếu so sánh năm mặt hàng xuất khẩu lớn nhất của Hàn Quốc gần đây với thời điểm khủng hoảng tiền tệ châu Á, ba mặt hàng đứng đầu vẫn được giữ nguyên là chíp bán dẫn, ô tô và tàu thuyền. Hàn Quốc duy trì được thứ hạng cao thế giới về trình độ công nghệ do đầu tư tập trung vào các mặt hàng chủ lực, nhưng vẫn chưa tìm ra được động lực tăng trưởng mới cho tương lai.
Trong khi đó, Trung Quốc đang sắp sửa theo kịp được trình độ công nghệ của Hàn Quốc. Khoảng cách công nghệ về mặt hàng điện tử gia dụng giữa hai nước được phân tích là sẽ rút ngắn xuống còn ba tháng sau năm năm nữa. Khoảng cách này ở lĩnh vực viễn thông và chíp bán dẫn sẽ rút xuống còn một năm.
Thêm vào đó, Chính phủ Hàn Quốc đang phải đối mặt với bài toán nan giải là sự phân hóa nghiêm trọng trong xã hội sau cuộc khủng hoảng tiền tệ, như khoảng cách về thu nhập, tỷ lệ thất nghiệp dự cảm ở thanh niên ở mức tồi tệ nhất từ trước tới nay.
Các chuyên gia chỉ ra rằng Chính phủ cần phải thúc đẩy các doanh nghiệp nâng cao năng suất, bồi dưỡng hơn nữa các công ty có sức cạnh tranh, tạo thêm nhiều việc làm trong xã hội. Chỉ có như vậy mới có thể tạo ra một bước nhảy vọt nữa cho nền kinh tế, thay vì chỉ dậm chân tại chỗ.