Theo Ngân hàng thanh toán quốc tế (BIS), tính tới quý II năm ngoái, tỷ lệ nợ hộ gia đình trên Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Hàn Quốc là 96%, đứng thứ 7 trong số 43 nước trên thế giới có thống kê liên quan. Đứng thứ nhất là Thụy Sĩ (128,8%), thứ hai là Úc (121,3%) và thứ ba là Đan Mạch (117%).
Đặc biệt, tỷ lệ nợ hộ gia đình trên GDP của Hàn Quốc đã tăng 0,8% so với quý trước đó, mức tăng cao thứ hai thế giới sau Trung Quốc (tăng 1%). Nếu so với cùng kỳ năm 2017, mức tăng của Hàn Quốc là 2,4%, đứng thứ ba thế giới sau Trung Quốc (3,4%) và Đan Mạch (2,9%).
Tỷ lệ nợ hộ gia đình trên GDP của Hàn Quốc đã tăng 14% so với 4 năm trước, thời điểm nợ hộ gia đình bắt đầu tăng do Chính phủ nới lỏng quy chế cho vay, cao thứ ba thế giới sau Trung Quốc (15,5%) và Na Uy (14,7%).
Ngày 2/8/2017, Chính phủ Hàn Quốc công bố đối sách ổn định thị trường bất động sản với nội dung siết chặt thẩm định cho vay. Thêm vào đó, Ngân hàng trung ương (BOK) tăng lãi suất cơ bản đã làm xu hướng tăng nợ hộ gia đình chững lại. Mặc dù vậy, so với các nước khác, tỷ lệ nợ hộ gia đình Hàn Quốc vẫn đang tăng nhanh hơn so với tỷ lệ tăng trưởng kinh tế
Tỷ suất khả năng trả nợ (DSR) của hộ gia đình Hàn Quốc là 12,4% trong cuối quý II năm ngoái, mức cao nhất từ trước tới nay. DSR là chỉ số cho thấy gánh nặng trả nợ gốc và lãi trên thu nhập của hộ gia đình. Tỷ lệ này càng cao thì có nghĩa là gánh nặng trả nợ trong tương lai của hộ gia đình trên thu nhập càng lớn.