Trong năm ngoái, độ co giãn việc làm của Hàn Quốc là 0,136, mức thấp nhất trong vòng 9 năm qua. Độ co giãn việc làm (Elasticity of Employment) được tính bằng tỷ lệ tăng lao động có việc làm (theo số liệu do Ngân hàng trung ương Hàn Quốc công bố) trên tỷ lệ tăng của Tổng sản phẩm quốc nội (GDP). Nếu độ co giãn việc làm càng thấp thì có nghĩa là số lượng lao động có việc làm không tăng so với quy mô tăng trưởng của nền kinh tế.
Độ co giãn việc làm của Hàn Quốc đang có chiều hướng giảm trong vài năm trở lại đây. Tình trạng việc làm tăng chậm hơn tăng trưởng kinh tế được phân tích là có liên quan tới sự thay đổi mang tính cơ cấu của kinh tế Hàn Quốc. Các ngành công nghiệp có hiệu quả tạo việc làm thấp, như chíp bán dẫn, lại đóng vai trò chủ đạo trong tăng trưởng kinh tế, trong khi các ngành công nghiệp tạo ra nhiều việc làm lại có xu hướng chững lại.
Ngoài ra, thực trạng này còn chịu ảnh hưởng của việc dân số trong độ tuổi lao động (từ 15 tới 64 tuổi) đã chuyển sang xu hướng giảm trong năm ngoái. Số lao động có việc làm ở độ tuổi 30, 40, trụ cột của nền kinh tế, đã giảm ở phần lớn các ngành nghề.
Viện nghiên cứu kinh tế Hyundai đã tiến hành phân tích tài liệu của Cục thống kê quốc gia, cho thấy lao động có việc làm ở độ tuổi 30, 40 đã giảm đi 177.000 người so với năm 2017, ở các ngành như bán lẻ, dịch vụ giáo dục, chế tạo, kinh doanh nhà hàng, quán ăn. Trong đó, lĩnh vực giảm mạnh nhất là bán lẻ, nơi tập trung nhiều người kinh doanh tự do như cửa hàng tiện lợi, cửa hàng quần áo.