Nghe Menu Nghe nội dung

Văn hóa

“Cáo phó” – Kim Yi-seol

#Hiệu sách Radio l 2019-08-06

Hiệu sách Radio

ⓒ Getty Images Bank

- Trích đoạn nội dung phát sóng -


Có mùi tanh xộc lên. 

Tôi tưởng đó là mùi tinh trùng, nhưng thực ra là tại mưa. 

Cái bậu cửa sổ bị nước mưa lâu ngày làm cho mủn đi. 

Có tiếng điện thoại. Tôi nhìn đồng hồ, đã là 3 giờ sáng rồi.


“Mẹ con chết rồi!”


Mẹ vốn là gánh nặng của cả gia đình trong suốt thời gian qua. 

Căn bệnh tiểu đường khiến cơ thể bà ngày một héo hon, thối rữa dần. 

Mẹ cứ sống thoi thóp, kể cả khi bị mù và phải cắt cả chân đi. 

Tôi không buồn. 


역한 비린내가 났다.

정액 냄새라고 생각했는데, 비 때문이었다.

창턱이 빗물로 흥건했다.

전화벨이 울렸다.

시계를 보니 새벽 세시였다.


“네 엄마가 죽었다.” 


엄마는 지난 이태 동안 식구들의 짐이었다.

당뇨 후유증으로 온 몸이 썩어 들어갔다.

시력을 잃고 다리를 절단하고도 생을 연명했다.

나는 슬프지 않았다.



Truyện ngắn “Cáo phó” của nhà văn Kim Yi-seol được đăng trên tạp chí “Sáng tác và phê bình” năm 2011. Truyện mở đầu bằng chi tiết nữ nhân vật chính Eun-hee nhận được cuộc điện thoại báo tang trong một đêm mưa.



Tôi vừa nhìn màn hình, vừa nhâm nhi ly cà phê nóng. 

Vị cà phê sao khác mọi ngày vậy? 

Mẹ tôi đã chết.

 Ai rồi cũng phải chết cả. Chẳng có lý do gì để buồn đau. 


Đó là người đã bỏ chồng, bỏ hai đứa con là tôi và anh trai. 

Tôi thấy trong người khó chịu như bị nghẹn. 

Thật bực bội!


나는 모니터를 응시하며 뜨거운 커피를 마셨다.

매일 마시던 커피맛이 달랐다.

엄마가 죽었다.

사람은 누구나 죽는다.

슬플 이유가 없었다.


여하튼 남편을 떠나고

어린 나와 오빠를 버린 사람이었다.

속이 메스껍고 자꾸 생목이 올라왔다.

기분이 나빴다. 



Nhà phê bình văn học Jeon So-yeong 

Hiện tại và quá khứ của Eun-hee có mối liên hệ chặt chẽ với nhau. Ngay từ khi còn là một đứa trẻ, Eun-hee đã phải học cách im lặng, câm nín trước những nỗi đau mà mình phải chịu. Bởi vậy mà cô cũng dần trở thành một người không biết thể hiện cảm xúc bản thân, ôm trong lòng những bí mật riêng. Trong truyện, ta sẽ bắt gặp nhiều tình tiết Eun-hee mâu thuẫn giữa lời nói, việc làm và cảm xúc bên trong. Khi nghe tin mẹ đẻ mất, cô vẫn ngồi làm việc trước bàn máy tính và tự nhủ “ai rồi cũng phải chết, không có gì phải buồn”. Tuy nhiên, cảm xúc thật sự của cô lại không thế. Cô nhận thấy tách cà phê cô đang uống không giống vị hàng ngày. 




Đôi nét về tác giả Kim Yi-seol

- Sinh năm 1975 tại huyện Yesan, tỉnh Nam Chungcheong.

- Đăng đàn với truyện ngắn “Mười ba tuổi” trên báo Seoul năm 2006.

Lựa chọn của ban biên tập